HỘI
TRƯỞNG GIA ĐÌNH GPBN - 10/2023
(Đọc bằng điện thoại)
I- LỜI CHÚA: Lc
9, 57-62
II-
SUY NIỆM:
Trong
văn hóa Đông Phương, đạo có nghĩa là đường, theo đạo có nghĩa là theo một con
đường. Theo nghĩa này, theo đạo Công Giáo là đi theo con đường của Thiên Chúa.
Nhưng ý nghĩa ấy còn vượt xa hơn nữa bởi Đức Giêsu không chỉ là người dẫn đường
mà chính Người cũng là đường, là đạo. Vậy theo đạo là đi theo Đức Giêsu, sống đạo
tức là sống như Chúa, sống cho Chúa và trong Chúa. Thật vậy, theo đạo và sống đạo
không hề dễ dàng chút nào, nhất là trong bối cảnh ngày hôm nay. Thánh Luca đã
minh chứng rõ nét những đòi buộc của Đức Giêsu khó khăn như thế nào. Ba người
trong trình thuật hôm nay đều có những nỗi trăn trở riêng, nhưng Đức Giêsu đã
chỉ cho họ đâu mới thực sự là theo đạo, là sống đạo.
-
Đối với người đầu tiên, Đức Giêsu đã thẳng thắn đáp lại sự hăng hái của anh trước
hoàn cảnh bấp bênh của Người: “… nhưng Con Người không có chỗ tựa đầu.” Thân phận
“bèo dạt mây trôi”, “ba chìm bảy nổi” của người môn đệ đã được Đức Giêsu cảnh tỉnh.
Chính Người cũng sống phiêu bạt, nay đây mai đó, không chỗ trú thân, lúc nào cũng
trong tư thế “lên đường”. Chấp nhận bước theo Chúa là chịu bỏ mọi an toàn, ổn định,
là sống thân phận lữ khách trên cõi đời này. Cuộc sống “trên đường” ấy khiến
cho Người tự do hơn và luôn trong tâm thế ứng trực trước sứ mạng của Chúa Cha,
của trần gian.
-
Người thứ hai lại phải xin phép cho về chôn cất cha anh ta trước khi theo Chúa.
Chôn cất cha mẹ là một việc bổn phận đạo hiếu thiêng liêng của những người làm
con. Đức Giêsu cũng rất coi trọng việc thảo kính cha mẹ. Thế nhưng, đối với Người,
việc ra đi loan báo Tin mừng là một bổn phận thiêng liêng cấp bách hơn. Ngài
đòi buộc anh ta phải dành ưu tiên cho bổn phận này hơn hết.
-
Người thứ ba chấp thuận theo Chúa với điều kiện cho anh về từ giã gia đình trước
đã. Đối với người này, Đức Giêsu, một lần nữa, mời gọi anh ta phải dứt khoát
hơn nữa một khi đã “tra tay vào cày.” Anh phải dứt khoát ra đi, chứ không còn vấn
vương với những hoài niệm quá khứ, những lo toan, những ràng buộc của gia đình
nữa, để tận tâm cho Nước Trời.
Thánh
Luca không trình bày họ là những ai, và cuối cùng, họ có bước theo Chúa hay
không; nên dường như ta sẽ dễ dàng thấy mình nơi hình ảnh của những con người ấy.
Trước một xã hội đầy những bộn bề lo toan, ta có rất nhiều chọn lựa và ta phải
lựa chọn. Đó là chấp nhận hy sinh điều này mà đón nhận điều kia. Hôm nay, Đức
Giêsu không dạy ta sống bất hiếu với cha mẹ, vô cảm với người đã khuất, hay thậm
chí là lãng quên gia đình,… nhưng Người dạy ta phải can đảm trong việc tìm kiếm
Nước Thiên Chúa. Đôi khi đó không phải là lựa chọn nữa, mà là ưu tiên số một của
mỗi người chúng ta với tư cách là người Kitô hữu.
Lạy
Chúa Giêsu, trong thân phận làm người, anh em chúng con là trưởng gia đình nhiều
khi vẫn còn vấn vương nhiều thứ bộn bề trong cuộc sống gia đình và xã hội, mà
lãng quên bổn phận thiêng liêng hàng đầu của chúng con là gì. Xin Chúa giúp mỗi
trưởng gia chúng con hiểu hơn và sống can đảm hơn với lời mời gọi loan báo Tin
Mừng trong đời sống hàng ngày.
*
Gợi ý suy niệm và chia sẻ:
-
Có điều gì mà Thiên Chúa đang mời gọi mỗi chúng ta, và đâu là những khó khăn,
thách thức của bạn để đáp lời xin vâng?
-
Điều gì là ưu tiên số một trong cuộc sống của tôi, liệu Thiên Chúa có được ưu
tiên không?
III- CẦU NGUYỆN CHO CÁC THÀNH VIÊN MỚI QUA
ĐỜI:
1-
Giuse Phạm Văn Nhâm - Họ nhà xứ Thiết Nham
2- Giuse Nguyễn Ngọc Thanh - Giáo họ Thanh Giã
3- Ông Vinh Sơn Đỗ Lương
Hảo - Họ nhà xứ Nam Viên
4-
Giuse Nguyễn Văn Thịnh - Họ Nghĩa La, xứ Lai Tê
5- Gioan Nguyễn Văn Đích
- Họ nhà xứ Tiểu Lễ
6- Giuse Nguyễn Xuân Bính
- Họ nhà xứ Tân cương
7- Giuse Phạm Văn Đức - Họ
nhà xứ Yên Lãng
8- Giuse Vũ Văn Sỹ - Nhà xứ Đức Bản
9- Đaminh Nguyễn Xuân Đông - Nhà xứ Đức Bản
10- Vinh Sơn Nguyễn Văn Mùi - Họ Đông Trai, xứ Đức
Bản
11- Phêrô Bùi Văn Cù - Họ nhà xứ Tân Bình
12- Augúttinô Cao Văn Cát - Họ nhà xứ Tân Bình
13- Giuse Nguyễn Văn Chiền
– Họ nhà xứ Vinh Tiến
14- Phaolô Lê Văn Tiếu - Họ
Bạch Hạc, xứ Hòa Loan
IV- HỌC TẬP:
KINH THÁNH: SÁCH GHI LỜI
CHÚA (tt)
LINH ỨNG VÀ CHÂN LÝ KINH THÁNH
Nhìn từ bình diện nhân loại, Kinh Thánh là tổng hợp
những tác phẩm của nhiều tác giả nhân loại. Họ là những con người cụ thể, sống
trong một thời đại cụ thể, với những vấn đề của thời đại và có những khả năng
riêng biệt. Tuy nhiên khi đọc Kinh Thánh, người tín hữu lại tuyên xưng "Đó
là Lời Chúa" (1 Tx 2,13). Vì họ xác tín rằng chính Thiên Chúa là Tác Giả
của Kinh Thánh. Chính Thiên Chúa là Tác Giả của Kinh Thánh. Tuy nhiên, "để
viết các Sách Thánh, Thiên Chúa đã chọn những con người và dùng họ trong khả năng
và phương tiện của họ, để khi chính Người hành động trong họ và qua họ, họ viết
ra như những tác giả đích thực, tất cả những gì Chúa muốn và chỉ viết những
điều đó mà thôi" (MK 11). Hành động đó của Thiên Chúa được gọi là LINH
HỨNG và "Những gì Thiên Chúa mặc khải mà Kinh Thánh chứa đựng và trình
bày, đều được viết ra dưới sự lính hứng của Chúa Thánh Thần" (MK 11). Vì
thế nên "Phải công nhận rằng Kinh Thánh dạy ta cách chắc chắn, trung thành
và không sai lầm, những chân lý mà Thiên Chúa muốn Kinh Thánh ghi lại vì phần
rỗi chúng ta" (MK 11).
Lm. Đặc trách HTGĐ GPBN
Fx. Nguyễn Văn Huân