Tháng 11/ 2025
***
Ý
cầu nguyện: Trong tháng này, chị em hãy cầu nguyện cách đặc biệt cho các linh hồn nơi
luyện ngục, trong đó có ông bà, cha mẹ và những người thân yêu củ a chúng ta.
Vì đó là nghĩa vụ để ta trả ơn sinh thành, dưỡng dục hoặc hưởng dùng của cải mà
các ngài để lại cho chúng ta.
I . ĐỌC TIN MỪNG:
Lc 16, 19-31
(Tin mừng Lu-ca chương 16 từ câu 19 đến câu 31. Mọi người đọc chung, đọc chậm
rãi ít nhất là 3 lần và tinh lặng ít phút sau mỗi lần đọc).
Tin mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Lu-ca 16,
19-31
19 Khi ấy, Đức Giê-su nói với người Pha-ri-sêu
dụ ngôn sau đây: “Có một ông nhà giàu kia, mặc toàn lụa là gấm vóc, ngày ngày
yến tiệc linh đình. 20 Lại có một người nghèo khó tên là La-da-rô,
mụn nhọt đầy mình, nằm trước cổng ông nhà giàu, 21 thèm
được những thứ trên bàn ăn của ông ấy rớt xuống mà ăn cho no. Lại thêm mấy con
chó cứ đến liếm ghẻ chốc anh ta. 22 Thế rồi người nghèo này chết, và được thiên
thần đem vào lòng ông Áp-ra-ham. Ông nhà giàu cũng chết, và người ta đem chôn.
23 “Dưới âm phủ, đang khi chịu cực hình, ông ta
ngước mắt lên, thấy tổ phụ Áp-ra-ham ở tận đàng xa, và thấy anh La-da-rô trong
lòng tổ phụ. 24 Bấy giờ ông ta kêu lên: ‘Lạy tổ phụ
Áp-ra-ham, xin thương xót con, và sai anh La-da-rô nhúng đầu ngón tay vào nước,
nhỏ trên lưỡi con cho mát; vì ở đây con bị lửa thiêu đốt khổ lắm!’ 25 Ông Áp-ra-ham đáp: ‘Con ơi, hãy nhớ lại: suốt
đời con, con đã nhận phần phước của con rồi; còn La-da-rô suốt một đời chịu
toàn những bất hạnh. Bây giờ, La-da-rô được an ủi nơi đây, còn con thì phải
chịu khốn khổ. 26 Hơn nữa, giữa chúng ta đây và các con đã có
một vực thẳm lớn, đến nỗi bên này muốn qua bên các con cũng không được, mà bên
đó có qua bên chúng ta đây cũng không được.’
27 “Ông nhà giàu nói: ‘Lạy tổ phụ, vậy thì con
xin tổ phụ sai anh La-da-rô đến nhà cha con, 28 vì
con hiện còn năm người anh em nữa. Xin sai anh đến cảnh cáo họ, kẻo họ lại cũng
sa vào chốn cực hình này!’ 29 Ông Áp-ra-ham đáp: ‘Chúng đã có Mô-sê và các
Ngôn Sứ, thì chúng cứ nghe lời các vị đó.’ 30 Ông nhà giàu nói: ‘Thưa tổ phụ Áp-ra-ham, họ
không chịu nghe đâu, nhưng nếu có người từ cõi chết đến với họ, thì họ sẽ ăn
năn sám hối.’ 31 Ông Áp-ra-ham đáp: ‘Mô-sê và các Ngôn Sứ mà
họ còn chẳng chịu nghe, thì người chết có sống lại, họ cũng chẳng chịu tin’.”
II. GỢI Ý
CHIA SẺ
1- Nội dung đoạn Tin mừng trên, nói về điều
gì ?
- Đoạn Tin mừng trên đây, Chúa Giêsu kể
dụ ngôn: Lazarô và người phú hộ cho những người Pharisêu, để cảnh báo thái độ
vô cảm của họ trước sự đau khổ của người khác.
2- Qua đoạn Tin mừng trên đây, Chúa nói gì với
tôi ?
-
Qua đoạn Tin mừng
trên đây, Chúa không chỉ nhắc nhở, dạy dỗ
các Kinh sư và những người Pharisêu xưa kia mà Ngài cũng muốn nhắc nhở cho tôi
thấy rằng: Đừng vô cảm trước nỗi đau khổ, đói khát của người khác, nhưng hãy cảm
thông giúp đỡ họ.
- Nỗi đau khổ của họ cũng chính là nỗi
đau khổ của tôi. Bởi vì, họ cũng là anh chị em của tôi và là hình ảnh của Thiên
Chúa. Nên đòi buộc tôi phải tìm mọi cách giúp đỡ họ chứ đừng vô cảm, dửng dưng
đối với họ.
3- Chúa dạy tôi điều đó, tôi đã làm được gì
?
- Khi suy nghĩ về dụ ngôn Chúa kể trên và liên hệ tới bản thân, tôi
thấy mình nhiều lúc cũng dửng dưng hoặc vô cảm trước nỗi đau khổ, đói khát của
người khác giống như nhà phú hộ trong dụ ngôn. Nhiều lúc tôi vẫn còn viện đủ lý
do: Nào là tôi không phải người thân yêu ruột thịt của họ. Nào là tôi không có
tiền, tôi không có điều kiện, tôi không quen biết, tôi sợ liên luỵ… để tìm cách
thoái thác hoặc trốn tránh trách nhiệm giúp đỡ họ.
- Đứng trước cảnh khổ của người
khác, lẽ ra tôi phải đặt mình vào hoàn cảnh của họ để cảm thông với họ thì tôi
lại vô cảm, dửng dưng không quan tâm, nên tôi không cảm nhận được nỗi đau khổ,
thiếu thốn hoặc đói khát của họ.
- Có những lần tôi nhìn thấy bề ngoài họ vẫn khoẻ mạnh
mà lại đi ăn xin. Nhưng tôi đâu có nghĩ rằng; ăn xin là bước đường cùng, là một
nỗi nhục mà họ phải làm để sống qua ngày, tôi không nhận ra hoàn cảnh đưa đẩy
hay tai hoạ nào đó khiến họ ra nông nỗi ấy, thay vì giúp đỡ họ, tôi lại nguyền
rủa, xua đuổi và từ chối giúp đỡ họ. Tại sao tôi không nghĩ rằng: giả như mình
rơi vào hoàn cảnh đó mà đi đâu cũng bị người ta xua đuổi thì sao ?
- Xung quanh tôi còn có biết bao người khốn khổ như
Lazarô trong dụ ngôn, vì họ không có nơi ăn chốn ở, cơm không đủ ăn, áo không đủ
mặc, lang thang đầu đường xó chợ, bới rác để kiếm ăn, trong khi đó tôi ăn thừa
thãi đổ đi mà không nghĩ tới những con người đau khổ như vậy.
- Nhà tôi ở thì xây dựng kiên cố, sang trọng. Quần áo
tôi mặc, giày dép tôi đi thì nay mốt này, mai mốt nọ… Trong khi đó có nhiều người
không có quần áo để mặc. Trời lành như cắt mà không có chăn để đắp, trong khi
tôi nằm chăn ấm, nệm êm.
- Lương thực tôi dùng thì nay đổi món này, mai đổi món
khác, nay nhà hàng nay, mai nhà hàng kia mà tôi không nghĩ trong xã hội còn rất
nhiều người đang bới rác kiếm ăn những thứ dư thừa, ôi thiu do người ta đổ
đi.
4-
Tôi có
quyết tâm thực hành những điều kiện Chúa đòi hỏi tôi không ?
- Khi suy nghĩ về dụ ngôn trên, tôi thấy nhà phú hộ chỉ
vì vô cảm trước nỗi đau khổ, đói khát của
Lazarô mà ông ta phải lâm vào tình trạng sa hoả ngục. Đúc rút từ bài học đó, từ
nay tôi sẽ cố gắng triệt tiêu thái độ vô cảm, để sống tinh thần bác ái chia sẻ
với những người đau khổ, đói khát hoặc gặp cảnh bất hạnh, đang sống xung quanh
tôi. Như thế, hy vọng mai sau tôi không bị rơi vào chốn cực hình nơi hoả ngục.
- Tôi cũng sẽ cố gắng sống tình liên đới với các linh
hồn nơi luyện ngục mỗi ngày qua lời cầu nguyện, qua việc tham dự Thánh lễ, để
phần nào đền đáp công ơn sinh thành, dưỡng dục hoặc hưởng dùng của cải mà các
ngài đã để lại cho tôi.
* Cầu nguyện
cho chị em đã được Chúa gọi về trong tháng.
1- Anna Nguyễn Thị Biết, Họ
Nhà xứ, Giáo xứ Tử Đình
2- Maria Nguyễn Thị Chấp, Họ Nhà xứ, Giáo xứ Văn Thạch
*Lưu ý: Theo lịch phân công, Thứ Bẩy, ngày 06 tháng 12 tới đây, Giáo hạt Tuyên
Quang sẽ tập trung về TTTM Từ Phong để dâng hoa kính Đức Mẹ. Chị em có mặt
lúc 13h30 để học hỏi, chia sẻ Lời Chúa => 14h30 dâng
hoa kính Đức Mẹ => 15h00 Thánh lễ.
Lm. Phêrô Mai Viết Thắng
Đặc trách Hội Mân Côi
Giáo Phận Bắc Ninh.
