HỘI TRƯỞNG GIA ĐÌNH
GPBN - Tháng 09/2024
I. LỜI CHÚA: - Thứ 4 sau CN XXII TN: Lc 4,38-44.
II. SUY NIỆM:
Hôm nay, Tin mừng mời gọi ta chiêm ngắm phép lạ chữa
lành của Chúa Giêsu trong đời thường. Vào ngày Sa-bát, sau khi vừa giảng dạy và
xua trừ ma quỷ trong hội đường, Đức Giêsu lại đến ngay nhà người môn đệ thân
tín và chữa lành cho bà mẹ vợ của ông. Khác với khi trừ quỷ, lần này, Người đã
tiến lại, cúi xuống, gần bà hơn và ra lệnh cho cơn sốt biến mất. Không chỉ chữa
lành mẹ vợ của Phêrô, đông đảo những người đau yếu cũng kéo đến với Người, họ đến
với đủ thứ bệnh hoạn tật nguyền. Người cũng đặt tay lên từng bệnh nhân và chữa
cho họ. Dường như việc chữa lành trở nên hết sức bình thường, mộc mạc, bình dị,
chứ không mang tính phô diễn một khả năng kỳ vĩ.
Có lẽ đó là cách Thiên Chúa vẫn đang can thiệp vào cuộc
sống của mỗi người chúng ta. Ngài đang cố chạm đến mỗi người. Những phép lạ xảy
ra không chú trọng đến vẻ kỳ vĩ, lớn lao bề ngoài, mà là những “tác động - đụng
chạm” của Thiên Chúa nơi con người, là cuộc tiếp xúc gặp gỡ của con người và
Thiên Chúa: Chúa Giêsu cầm tay bà mẹ vợ của thánh Phêrô, Người đặt tay trên các
bệnh nhân. Thiên Chúa đã gặp gỡ con người như thế, và Chúa luôn muốn đưa con
người đến tình trạng tốt hơn, đến một cuộc sống tốt hơn. Đó là cách Thiên Chúa
tác động lên đời sống thường ngày của chúng ta.
Ngang qua những phép lạ này, ta nhận ra Thiên Chúa
cũng đã thực hiện bao nhiêu phép lạ trong cuộc sống của ta: những điều may lành
ta nhận được hằng ngày, những khó khăn ta có thể vượt qua, những lần thoát hiểm
nguy, những lần vượt qua kinh nghiệm đau khổ, những hàn gắn trong gia đình, những
chữa lành trong các mối tương quan…, mọi thứ ấy chẳng phải là những can thiệp lạ
lùng của Chúa trong đời sống của ta sao? Những điều ấy thật lạ lùng nhưng lại rất
đỗi bình dị, thân quen nên dường như ta không thể nhận ra được. Hơn nữa, những
phép lạ Chúa thực hiện không phải vì để nổi danh, không phải vì vinh quang,
nhưng chỉ vì lòng thương xót dành cho ta. Điều Chúa muốn nơi bà mẹ vợ ông Phêrô
là bà được phục hồi và chỗi dậy để đón tiếp, mời Chúa và các môn đệ dùng bữa.
Có lẽ Chúa cũng muốn chúng ta, nhờ phép lạ đời thường, ra đi phục vụ những người
xung quanh, nhất là những người thân cận, những người cạnh bên, những người
trong gia đình, hàng xóm láng giêng của mình.
Lạy Chúa Giêsu, giữa những bộn bề của cuộc sống, giữa
những lo toan của cuộc đời, xin giúp mỗi trưởng gia đình chúng con, những con
người chểnh mảng, biết nhận ra sự lạ lùng, diệu kỳ nơi những phép lạ rất đỗi
bình thường mà Chúa đã và đang thực hiện nơi cuộc đời chúng con. Nhờ thế, chúng
con biết mang tình yêu của Người đến với những người xung quanh ngang qua việc
dấn thân phục vụ của từng người chúng con.
* Gợi ý suy niệm và chia sẻ:
- Tôi có tin Thiên Chúa đã thực hiện nhiều lần “tác động
- đụng chạm” nơi tôi hay không?
- Thiên Chúa đã và đang thực hiện những phép lạ nào
trong cuộc đời tôi ngay lúc này?
- Tôi đã gặp gỡ và khám phá ra Thiên Chúa như thế nào
ngang qua những phép lạ ấy?
III- CẦU NGUYỆN CHO CÁC THÀNH VIÊN MỚI QUA ĐỜI:
1- Giuse Bùi Minh Cường - Họ Khe Mo, xứ Thái Nguyên
2- Giuse Nguyễn Văn Khanh - Họ La Đao, xứ La Tú
3- Giuse Ngô Văn Hòa - Họ nhà xứ Tân Cương
4- Phêrô Nguyễn Văn
Thọ - Họ Tam Giang, xứ Thái Nguyên
5- Giuse Nguyễn Văn Lác – Họ nhà xứ Đại Lãm
6- Giuse Nguyễn Văn Dầu – Họ nhà xứ Đại Lãm
7- Đaminh Nguyễn Văn Tường – Họ nhà xứ Yên Lễ
8- Giuse Nguyễn Đức Tòng - Họ nhà xứ Tử Nê
9- Giuse Nguyễn văn Tứ - Họ Hương La, xứ Tử Nê
10- Vicentê Nguyễn Văn Doãn - Họ nhà xứ Lập Trí
11- Giuse Nguyễn Văn Hồng - Họ nhà xứ Bến Đông
12- Phêrô Nguyễn Văn Bình - Họ Trung Xuyên, xứ Trung
Xuân
13- Giuse Nguyễn Văn Thuận – Nhà xứ Đại Điền
14- Giuse Phan Văn Đoàn - Nhà xứ Yên Mỹ
IV- HỌC TẬP: GIÁO LÝ HỘI THÁNH CÔNG GIÁO
CON NGƯỜI ĐÁP LỜI THIÊN CHÚA: NHỮNG ĐẶC TÍNH CỦA ĐỨC TIN (tiếp theo)
Cuối cùng, vì đức tin là sự gắn bó toàn diện con người với Thiên Chúa, nên
không thể chỉ ngưng lại ở những hiểu biết xuông mà phải dẫn tới hành động.
Chính vì thế, thánh Gioan nói đến việc "thực thi chân lý" và thánh
Gia-cô-bê gọi "đức tin không có hành động thì quả là đức tin chết"
(Gc 2,17). Người tín hữu luôn luôn tự cảnh giác vì Lời Chúa nói: "Không
phải bất cứ ai thưa với Thầy: Lạy Chúa! Lạy Chúa!" là được vào Nước Trời
cả đâu. Những chỉ ai thi hành ý muốn của Cha Thầy là Đấng ngự trên trời mới
được vào mà thôi" (Mt 7,21). Đức tin như ta vừa tìm hiểu là đòi hỏi cần
thiết để được cứu độ, như Đức Giêsu đã nói với các môn đệ khi Ngài từ cõi chết
sống lại "Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo tin mừng cứu độ
cho mọi loài thọ tạo, Ai tin và chịu phép Rửa sẽ được cứu độ, còn ai không tin,
sẽ bị kết án" (Mc 16,15-16). Ơn cứu độ ấy sẽ hoàn thành trong ngày sau hết
nhưng ngay từ bây giờ, đức tin cho ta nếm hưởng ánh sánh vĩnh cữu, "bảo
đảm cho những điều ta hi vọng" (Dt 11,1). Vì thế, đức tin là khởi điểm của
cuộc sống vĩnh hằng.
Lm. Đặc trách HTGĐ GPBN
Fx. Nguyễn Văn Huân

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét