Thứ Hai, 25 tháng 9, 2023
THỨ TƯ LỄ TRO: NHỮNG CÂU HỎI ĐÁP
20 / 02/ 2023, 04:02:29
Hỏi: Thứ Tư Lễ Tro là gì?
Đáp: Thứ Tư Lễ Tro là ngày bắt đầu Mùa Chay, cách Thứ Sáu Tuần Thánh 40 ngày.
Hỏi: Thứ Tư Lễ Tro có dựa trên một lễ hội ngoại giáo không?
Đáp: Không. Thứ Tư Lễ Tro bắt nguồn từ những năm 900 Công nguyên, rất lâu sau khi Châu Âu đã được Kitô giáo hóa và các phụng thờ ngoại giáo bị dập tắt.
Hỏi: Tại sao gọi là Thứ Tư Lễ Tro?
Đ: Thực ra, Thứ Tư Lễ Tro là tên thông dụng. Tên chính thức của nó là “Ngày của tro” (Dies Cinerum). Nó được gọi là “Thứ Tư Lễ Tro” vì bốn mươi ngày trước Thứ Sáu Tuần Thánh luôn rơi vào Thứ Tư đồng thời vào ngày đó các tín hữu sẽ bôi tro lên trán theo hình thánh giá.
Hỏi: Tại sao xức tro dấu thánh giá trên trán?
Đáp: Vì trong Kinh thánh, đánh dấu trên trán tượng trưng cho quyền sở hữu của một người. Khi ghi dấu thánh giá trên trán, điều này nói lên rằng người đó thuộc về Đức Giêsu Kitô, Đấng đã chết trên Thánh giá.
Đây cũng là điều bắt chước dấu ấn thiêng liêng hay ấn tín được ghi trên một Kitô hữu trong bí tích rửa tội, khi được giải thoát khỏi ách nô lệ tội lỗi và ma quỷ, trở thành nô lệ của sự công bình và Đức Kitô (Rm 6,3-18).
Đây cũng là bắt chước cách mà sự công chính được mô tả trong sách Khải huyền nói về các tôi tớ của Thiên Chúa (các Kitô hữu được tượng trưng bởi 144.000 nam nhân):
“Xin đừng phá hại đất liền, biển cả và cây cối, trước khi chúng tôi đóng ấn trên trán các tôi tớ của Thiên Chúa chúng ta” (Kh 7,3)
"Chúng bị cấm không được phá hại cỏ trên mặt đất, mọi loài xanh tươi và mọi cây cối, mà chỉ được phá hại những người không mang ấn của Thiên Chúa trên trán" (Kh 9,4)
“Tôi thấy: kìa Con Chiên đứng trên núi Xion; cùng với Con Chiên, có một trăm bốn mươi bốn ngàn người, mang danh của Con Chiên và của Cha Con Chiên ghi trên trán” (Kh 14,1)
Đây là điều ngược lại với những người theo con thú, những người có số 666 trên trán hoặc trên tay.
Tham chiếu đến việc ghi ấn các tôi tớ của Thiên Chúa để bảo vệ họ trong sách Khải Huyền là ám chỉ đến một đoạn song song trong sách Êzekien, nơi có các tôi tớ Thiên Chúa được đóng ấn để bảo vệ họ:
"Hãy rảo khắp thành, khắp Giêrusalem. Hãy ghi dấu chữ thập trên trán (nghĩa đen là một dấu chữ “tav”) những người đang rên siết khóc than về mọi điều ghê tởm đang xảy ra trong khắp thành." Tôi lại nghe Đức Chúa phán với năm người kia: "Hãy đi theo người ấy vào thành mà chém giết. Đừng nhìn mà thương hại, đừng xót thương. Người già, thanh niên, thiếu nữ, cũng như đàn bà con trẻ, các ngươi hãy giết cho sạch; nhưng tất cả những ai mang dấu trên mình, các ngươi chớ đụng đến. Các ngươi sẽ bắt đầu từ Nơi Thánh của Ta." Và họ đã bắt đầu từ đàn ông, từ người già ở trước Đền Thờ” (Êd 9, 4-6).
Rủi thay, các bản dịch hiện đại đều không ghi đoạn này theo nghĩa đen. Thực sự câu này muốn nói là ghi một dấu chữ “tav” trên trán của những người công chính ở Giêrusalem. Chữ “tav” là một trong những chữ cái của bảng chữ cái tiếng Do Thái và trong chữ viết cổ, nó trông giống như chữ cái “chi” trong tiếng Hy Lạp, là hai gạch “chéo” (giống như chữ "x") và là chữ cái đầu tiên trong từ "Christ" (Kitô) trong tiếng Hy Lạp là “christos” (Χριστός). Các rabbi Do Thái đã giải thích về mối liên hệ giữa “tav” và “chi” và chắc chắn đây là dấu ấn mà sách Khải Huyền muốn nói đến khi các tôi tớ của Thiên Chúa được ghi dấu ấn.
Các Giáo phụ sơ thời đã nắm bắt mối liên hệ giữa “tav-chi”- thập giá – “christos” này và giải thích nó trong các bài giảng của mình, nhìn thấy ở Êzekien một điềm báo tiên tri về việc các Kitô hữu được ghi dấu ấn để làm tôi tớ của Đức Kitô. Đây cũng là một phần nền tảng của tục làm dấu thánh giá nơi người Công giáo, mà trong những thế kỷ đầu (như được ghi chép lại từ thế kỷ thứ hai trở đi) đã được thực hành bằng cách dùng ngón tay cái làm một dấu thánh giá nhỏ trên trán, như người Công giáo làm ngày nay khi đọc Tin Mừng trong Thánh lễ.
Hỏi: Tại sao làm dấu với tro?
Đáp: Bởi vì tro là biểu tượng Kinh Thánh nói về sự than khóc và sám hối. Trong thời Kinh thánh, có phong tục nhịn ăn, mặc áo vải gai, ngồi trong đống tro, và rắc tro lên đầu. Bình thường thì không ai mặc áo gai hay ngồi trong đống tro, nhưng tập tục ăn chay và rắc tro lên trán như một dấu hiệu của sự đau buồn và sám hối vẫn tồn tại cho đến ngày nay. Đây là hai trong số những điểm chính của Mùa Chay. Thực tế, Thứ Tư Lễ Tro không chỉ là ngày xức tro trên đầu mà còn là ngày ăn chay.
Hỏi: Có ví dụ nào trong Kinh thánh về những người xức bụi tro lên trán?
Đáp: Có những trường hợp sau đây:
“Một người thuộc chi tộc Bengiamin từ mặt trận chạy về, và ngay hôm đó tới Silô, áo quần xé rách, đầu thì rắc đất” (1 Sm 4, 12)
"Sang ngày thứ ba, có một người từ trại, từ bên vua Saun đến, áo quần xé rách, đầu thì rắc đất. Khi đến gần ông Đavít, anh ta sấp mình xuống đất và sụp lạy" (2 Sm 1, 2)
"Tamar lấy tro bụi rắc lên đầu, xé cái áo chùng dài tay cô đang mặc, đặt tay lên đầu, vừa đi vừa kêu la" (2 Sm 13, 19)
“Khi vua Đavít lên tới đỉnh, nơi người ta thờ lạy Thiên Chúa, thì này ông Khusai, người Ácki, đón gặp vua, áo chùng ông xé rách, đầu thì rắc đất” (2 Sm 15, 32)
Hỏi: Tro còn có ý nghĩa nào khác?
Đáp: Có. Chúng cũng tượng trưng cho cái chết và do đó nhắc nhở chúng ta về tính phải chết của mình. Thế nên, khi vị linh mục dùng ngón tay cái ghi dấu bằng tro cho một tín hữu, ông nói: "Hãy nhớ mình là tro bụi và sẽ trở về tro bụi", như Thiên Chúa nói với ông Ađam (Stk 3, 19; xem G 34,15, Tv 90,3, 104,29, Gv 3,20). Điều này cũng lặp lại những lời trong lễ an táng, "Tro bụi trở về với tro bụi", dựa trên lời Thiên Chúa nói với ông Ađam trong Sáng thế ký 3 và lời thú nhận của Ápraham, " Mặc dầu con chỉ là thân tro bụi" (Stk 18, 27). Do đó, đây là lời nhắc nhở về cái chết của chúng ta và nhu cầu phải hối cải trước khi cuộc sống này qua đi và chúng ta đối mặt với vị Thẩm Phán của mình.
Hỏi: Tro được sử dụng vào Thứ Tư Lễ Tro đến từ đâu?
Đ: Từ tro của những lá cọ đã được giữ lại từ Chúa Nhật Lễ Lá của năm trước, sau đó chúng được linh mục làm phép - tro được làm phép đã được sử dụng trong các nghi lễ của Thiên Chúa từ thời Môisê (Ds 19, 9-10, 17 ).
Hỏi: Tại sao lại là tro của Chúa Nhật Lễ Lá năm trước?
Đáp: Vì vào Chúa Nhật Lễ Lá, dân chúng chào mừng sự khải hoàn của Chúa Giêsu khi tiến vào thành Giêrusalem. Họ mừng Ngài bằng cách vẫy những chiếc lá cọ, không nhận ra rằng Ngài đến để chịu chết vì tội lỗi của họ. Khi sử dụng những cành lá từ Chúa Nhật Lễ Lá, đó là một lời nhắc nhở rằng chúng ta không chỉ vui mừng về việc Ngài đến nhưng còn phải hối tiếc rằng tội lỗi của chúng ta đã khiến Ngài phải chết thay để cứu chúng ta khỏi địa ngục.
Hỏi: Có đòi buộc các tín hữu phải xức tro lên trán không?
Đáp: Không, điều này không bắt buộc nhưng được khuyến khích mạnh mẽ vì đây là một lời nhắc thiêng liêng phù hợp và hữu hình, khích lệ người ta nhận lấy thái độ cầu nguyện, ăn năn và khiêm nhường. Như Thánh Giacôbê đã nói: “Anh em hãy hạ mình xuống trước mặt Chúa và Người sẽ cất nhắc anh em lên” (Gc 4, 10).
Hỏi: Thứ Tư Lễ Tro có phải là một ngày lễ buộc, nghĩa là phải dự Thánh lễ?
Đáp: Không, đây không phải là ngày lễ buộc. Tuy nhiên, điều này được khuyến khích vì thích hợp để đánh dấu khởi đầu của Mùa Chay sám hối bằng cách tham dự Thánh lễ. Việc thờ phượng Thiên Chúa cách trang trọng, cùng với cộng đoàn, là một cách tốt đẹp để bắt đầu mùa Chay. Ngoài ra, mặc dù đó không phải là ngày bắt buộc, nhưng đó là ngày ăn chay và kiêng thịt.
Hỏi: Tại sao Thứ Tư Lễ Tro không phải là ngày lễ buộc?
Đáp: Lễ buộc là ngày kỷ niệm các biến cố đặc biệt (chẳng hạn như sự sinh hạ của Đức Kitô hoặc dâng Chúa Giêsu vào Đền thánh), những người đặc biệt (chẳng hạn như người cha trần thế của Đức Giêsu là Thánh Giuse), hoặc các khái niệm thần học quan trọng (như Vương quyền của Chúa Kitô). Thứ Tư Lễ Tro không kỷ niệm bất kỳ biến cố nào (không có gì đặc biệt xảy ra bốn mươi ngày trước khi bị đóng đinh - ít nhất là chúng ta không biết gì về điều đó), và có thể là gián tiếp tưởng niệm một Ngôi vị (Chúa Kitô) vì đây là bước khởi đầu để chuẩn bị các cử hành lớn hơn về trong công cuộc cứu độ của Đức Kitô sau đó, và mặc dù Thứ Tư Lễ Tro là ngày thống hối (giống như tất cả các ngày khác của Mùa Chay trừ Chúa Nhật, là những ngày lễ trọng bất kể thời điểm nào trong lịch phụng vụ vì là kỷ niệm sự phục sinh của Đức Kitô), Giáo hội không bao giờ chọn ngày này hay bất cứ ngày nào khác để làm ngày tưởng niệm về sự thống hối.
Thứ Năm, 31 tháng 8, 2023
HỘI TRƯỞNG GIA ĐÌNH GPBN
– Tháng 9/2023
I- LỜI CHÚA: Lc
4,38-44
II- SUY NIỆM:
Bài
Tin Mừng thánh Luca kể lại cho chúng ta một ngày làm việc của Chúa. Theo nhịp sống
ấy, Đức Giêsu hiện lên là một Đấng chữa lành đầy uy quyền. Sau khi giảng dạy ở
hội đường Caphácnaum, chính Người đã dùng những lời lẽ đầy uy quyền mà trục xuất
ma quỷ khỏi một người đàn ông (Lc 4, 31-37). Khi ra khỏi hội đường, Người đến
nhà mẹ vợ ông Simon Phêrô và thấy bà đang bị sốt nặng. Đức Giêsu đã cúi xuống
và đến gần bà, rồi ra lệnh cho cơn sốt biến khỏi người phụ nữ ấy. Trong căn
phòng nhỏ bé của nhà ông Simon, Đức Giêsu không chỉ đứng đó và dùng một lời để
ra lệnh cho cơn sốt như Người đã xua trừ ma quỷ, nhưng Người đã cúi xuống và lại
gần người bệnh. Có lẽ chỉ bằng một lời, Đức Giêsu cũng có thể chữa lành cho người
ấy, nhưng Người đã khiêm nhường cúi xuống với con người, lại gần hơn với những
đau khổ của người khổ đau.
Chiều
đến, Đức Giêsu còn chữa lành hết những ai đau yếu với đủ thứ bệnh hoạn được đưa
đến với Người. Cũng vậy, Người không tập trung tất cả mọi người lại, rồi lớn tiếng
ra lệnh cho các bệnh tật biến mất, nhưng Người đã đặt tay trên từng bệnh nhân
và chữa họ. Một lần nữa, Đức Giêsu muốn chạm đến và cảm nhận nỗi đau của từng
người một. Người không lạm dụng một chút nào về quyền năng hay ra oai với uy lực
của mình, nhưng Người không chỉ muốn giải thoát họ khỏi những nỗi đau đớn về thể
xác mà còn thấu hiểu những đớn đau ấy của từng người.
Giờ
đây, Đức Giêsu cũng đang rất muốn chữa lành những nỗi khổ đau của ta. Người sẽ
đến và đụng chạm tới từng người một, và chữa lành những vết thương ấy cho từng
người chúng ta. Nhờ đó, ta có thể cảm nhận được phần nào tình yêu thương và
lòng thương xót của Người dành cho mỗi người trong cộng đoàn chúng ta. Hơn nữa,
chính khi cảm nhận được sự chữa lành, ta cũng được mời gọi trở thành những người
chữa lành vết thương cho người khác theo lối hành xử của Thầy Giêsu. Với thái độ
khiêm nhường, Người muốn ta lưu tâm đến những con người ấy, cúi xuống, chạm đến
họ, lắng nghe họ, cảm thông với họ, thậm chí còn có thể chữa lành những nỗi đau
của họ về tinh thần cũng như vật chất.
Quyền
năng chữa lành ấy tới từ đâu? Đức Giêsu đã ra nơi hoang vắng. Người đã làm gì? Ắt
hẳn, Người đến để gặp Cha trên trời và kín múc nguồn sức mạnh ở nơi ấy. Đức
Giêsu vẫn luôn giữ mối liên kết với Cha của Người trong bất cứ hoàn cảnh nào,
nhất là nhận lãnh quyền uy vô tận của Chúa Cha. Và Người cũng mời gọi mỗi người
chúng ta cũng hãy kín múc nguồn sức mạnh ấy nơi Thiên Chúa là Cha của mọi người,
của mỗi người, và giữ mối liên hệ khăng khít với Ngài.
Lạy
Chúa Giêsu, giữa những bộn bề tất bật của cuộc sống, giữa những lo toan của cuộc
đời, xin giúp mỗi trưởng gia chúng con biết chạy đến với Chúa là nguồn an ủi và
chữa lành hết thảy chúng con. Nhờ đó, các gia trưởng cũng biết mang tình yêu của
Người đến cho những người xung quanh, nhất là những người khô khan, những người
đang đau khổ, khó khăn, thiếu thốn phần hồn phần xác.
*
Gợi ý suy niệm và chia sẻ:
-
Tuy bận rộn với việc mưu sinh cho gia đình và nhiều những trách nhiệm khác nữa,
tôi có học từ Chúa Giêsu sẵn sàng đáp ứng khi người khác cần đến tôi không?
-
Điểm nào nơi thân xác, trong cuộc sống của tôi và gia đình cần đến sự đụng chạm
chữa lành của Đức Giêsu?
III- CẦU NGUYỆN CHO CÁC THÀNH VIÊN MỚI QUA
ĐỜI:
1-
Đaminh Hoành Văn Hào - Họ nhà xứ Tiên Lục
2-
Antôn Nguyễn Thế Mạnh - Họ Trại Kê, xứ An Tràng
3-
Tôma Nguyễn Văn Kê - Họ nhà xứ Thường Lệ
4-
Giuse Trịnh Văn Cường - Họ nhà xứ Yên Lãng
5- Phêrô Nguyễn Minh Đức - Họ Thư Xá, xứ Dân Trù
6-
Tôma Nguyễn văn Đức - Họ Đại Lợi, xứ Phúc Yên
7-
Tôma Nguyễn văn Khoát - Họ Đại Lợi, xứ Phúc Yên
8-
Tôma Nguyễn văn Nhung - Họ Đại Lợi, xứ Phúc Yên
IV- HỌC TẬP:
KINH THÁNH: SÁCH GHI LỜI CHÚA
"Tất cả những gì viết trong Sách Thánh đều do
Thiên Chúa linh hứng và có ích cho việc giảng dạy" (2 Tm 3,16). "Không
biết Kinh Thánh là không biết Chúa Kitô" (Thánh Giêrônimô).
ĐỨC KITÔ, LỜI DUY NHẤT CỦA THIÊN CHÚA
Thiên Chúa nhân lành và khôn ngoan đã muốn ngỏ lời với
nhân loại, để mời gọi và đón nhận họ hiệp nhất với Ngài (MK 2). Nhưng để con
người hiểu biết, đón nhận và đáp trả lời mời gọi của Ngài, Thiên Chúa đã ngỏ
lời với họ bằng chính ngôn ngữ của nhân loại cũng như sau này Lời của Chúa Cha
hằng hữu đến với con người bằng cách trở nên giống như loài người, mang vào
mình nỗi yếu đuối của xác thịt nhân loại (MK 13). Kinh Thánh chứa đựng lời ngỏ của
Thiên Chúa, trải dài trong suốt chiều dài lịch sử một dân tộc và được viết dưới
nhiều hình thức khác nhau do nhiều tác giả nhân loại. Tuy nhiên, xuyên qua mọi
lời được viết trong Kinh Thánh, Thiên Chúa chỉ nói một Lời duy nhất, Chúa Kitô
chính là LỜI DUY NHẤT của Thiên Chúa. Lời "Lúc khởi đầu đã có Ngôi Lời, Ngôi
Lời vẫn hướng về Thiên Chúa, và Ngôi Lời là Thiên Chúa. Lúc khởi đầu Người vẫn
hướng về Thiên Chúa" (Ga 1,1-2). Lời "đã trở nên người phàm và cư ngụ
giữa chúng ta" (Ga 1,14), đến nỗi "ai thấy Ngài là thấy Chúa Cha"
(Ga 14,9). Thánh Âu-tinh đã diễn tả chân lý đó cách tuyệt vời "anh em hãy
nhớ rằng cũng một Lời đó của Thiên Chúa được trải ra trong toàn bộ Kinh Thánh,
cũng một Lời đó vang dội trên môi miệng tất cả các văn sĩ Kinh Thánh, vì từ
khởi thủy Lời là Thiên Chúa và ở bên cạnh Thiên Chúa". Chính vì thế, Hội Thánh
"luôn luôn tôn kính Kinh Thánh như chính thân thể Chúa, nhứt là trong
Phụng Vụ thánh. Hội Thánh không ngừng lấy Bánh ban sự sống từ bàn tiệc Lời Chúa
cũng như từ bàn tiệc Mình Chúa Kitô để ban phát cho các tín hữu" (MK 21).
Lm. Đặc trách HTGĐGPBN
Fx. Nguyễn Văn Huân
Thứ Tư, 30 tháng 8, 2023
HOA MÂN CÔI
Tháng 09 / 2023
*******
Ý nguyện: Trong
tháng này, chị em hãy cầu nguyện cho những người đang sống bên lề xã hội, trong
những điều kiện tồi tệ, không bị các tổ chức bác ái xã hội bỏ quên và loại trừ.
I
- LỜI CHÚA : Xin
đọc Tin Mừng Mt 1,1-16.
18-23
II.
GỢI Ý SUY NIỆM:
Khi mừng lễ sinh nhật Đức Mẹ, Giáo hội
mời gọi chúng ta đọc lại gia phả của Chúa Giêsu, để thấy rằng; trong suốt chiều
dài lịch sử, Thiên Chúa đã tuyển chọn một gia tộc rất đặc biệt để chuẩn bị cho Con
Chúa nhập thể làm người.
Trong bản Gia phả ấy có nhắc tới hình ảnh bốn người phụ nữ là các bà: Tama; Rút; Ra kháp và
vợ ông Urigia là một điều kỳ lạ. Bởi vì trong xã hội Dothái cũng giống như thời
phong kiến ở Việt Nam. Người phụ nữ chẳng có vị thế gì trong xã hội cả. Cho nên
ngườ ta mới nói rằng: “nhất nam viết hữu, thập nữ viết vô”. Rất may cho
chị em sinh vào thời này, giá mà sinh vào thời ấy, chị em cũng bị xem thường vậy
thôi. Rồi trong phép lạ hóa bánh ra nhiều cũng vậy: 5 ngàn đàn ông, không kể
đàn bà và con trẻ.
Nhưng trong bản Gia phả của Chúa Giêsu có kể tới những người
phụ nữ như thế là để tiên báo một cách kín đáo về Đấng Cứu Thế sẽ đến để cứu
chuộc những người tội lỗi, và đón nhận mọi dân mọi nước vào vương quốc của Người.
Việc tuyển chọn 4 phụ nữ trong bản Gia phả này không phải là điều đáng tự hào,
vì lý lịch của họ chẳng có gì tốt đẹp. Nhưng con đường của Thiên Chúa khác với
suy nghĩ của loài người. Người chọn những gì là yếu kém để biểu dương sức mạnh
và lượng từ bi cao cả của Người.
Đây là một “gia phả của đức tin và ân sủng”, là vì
gia phả này được đan dệt bằng những con người tội lỗi và những kẻ gian ác,
nhưng lịch sử ấy lại là lịch sử của tình thương Thiên Chúa, được chính Thiên
Chúa can thiệp đúng lúc, đúng giờ. Thiên Chúa đã viết lên lịch sử ấy bằng những
nét đặc biệt, khác thường. Cái đặc biệt nhất vẫn là Thiên Chúa đã không bỏ rơi
một nhân loại tội lỗi, phản bội Ngài. Ngài không làm ngơ trước sự đau khổ và tội
lỗi của họ. Thiên Chúa đã hành xử thật tốt đẹp với từng con người. Chính vì một
thế giới tội lỗi mà Mẹ Maria đã được sinh ra để cưu mang Con Thiên Chúa, Đấng cứu
độ trần gian.
Mẹ Maria đã làm loé lên niềm hy vọng cho một trần gian đang
lầm than, tội lỗi. Mẹ đã điểm tô cho một lịch sử đã bị nguyên tổ làm lu mờ vì tội
bất tuân Thiên Chúa. Mẹ đã làm cho lịch sử hồi sinh khi ông bà nguyên tổ làm
hoen ố vì tội lỗi. Nhân loại đáng lẽ bị đắm chìm trong sự chết, nhưng Mẹ đã
khai mở sự sống viên mãn trong Chúa Kitô, Con của Mẹ.
Hôm nay là lễ sinh nhật của Đức Maria,
Mẹ Chúa Giêsu và cũng là Mẹ của chúng ta, chúng ta không thể không vui, và cùng
nhau chúc mừng tuổi Mẹ. Ngày này phải là ngày vui chung của toàn thế giới, chứ
không phải riêng cho dân tộc Dothái hay một nhóm người nào. Bởi ngày sinh của Mẹ
có liên quan trực tiếp đến biến cố Ngôi Lời Nhập Thể. Ngày Mẹ chào đời đánh dấu
sự nối kết đất trời, nối kết giữa hai thời Tân - Cựu ước, chấm dứt thời kỳ mong
đợi bởi lời hứa và khai mở một thời kỳ mới, thời kỳ ân sủng và ơn cứu độ được
thực hiện trong Đức Kitô. Do đó, Mẹ thật xứng đáng làm cho chúng ta vui mừng,
như chúng ta vẫn đọc trong kinh cầu khẩn Mẹ.
Quả thật, ngày lễ sinh nhật của Mẹ đã
khai mở lời hứa của Thiên Chúa bước đầu thành sự, đồng thời Mẹ là Nữ Tử Sion,
là hy vọng của nhân loại. Mẹ ra đời để làm Mẹ Đấng Cứu Thế. Có ngày sinh nhật của
Mẹ, mới có sự ra đời của Chúa Giêsu, có Chúa Giêsu mới có Đấng Cứu độ nhân loại.
Như vậy, ngày sinh nhật của Mẹ đã được
đặt vào Mầu Nhiệm Nhập Thể, cứu độ. Mẹ như Sao mai dẫn lối đưa đường, Mẹ chính
là hừng đông, là ánh bình minh báo trước Mặt trời công chính là Đức Kitô xuất
hiện.
Vì thế trong ngày Đức Maria chào đời Giáo hội đã kêu lên rằng:
“Ôi lạy Mẹ! Ngày sinh của Mẹ đã đem lại
cho thế giới sứ điệp vui mừng và hy vọng. Vì Đức Kitô, Chúa chúng con là Mặt trời
soi đường ngay nẻo chính đã từ cung lòng Mẹ sinh ra, Ngài là Đấng huỷ bỏ lời
chúc dữ, đem lại muôn phúc lành, Đấng tiêu diệt thần chết và ban phúc trường
sinh.”
Thánh Gioan Đamas đã dâng lời ca tụng rằng:
“Hết thảy mọi người hãy đến, chúng ta hân
hoan mừng ngày sinh ra niềm vui sướng của cả thế giới ! Hôm nay đây, từ một bản
tính thế trần, một thiên đàng đã thành hình dưới thế. Hôm nay đây, việc cứu rỗi
đã bắt đầu cho thế giới!”
Vậy, hôm nay, mọi loài trên trời dưới
đất hãy cùng nhau hoan hỷ và đồng ca, nhảy múa biểu lộ niềm vui của bất cứ tạo vật
nào ở trên trần gian hãy họp nhau mừng lễ. Quả thật, hôm nay thánh điện của Đấng
tạo thành muôn vật đã được xây lên trong một thọ tạo vì một lý do mới mẻ và
thích đáng, đã được chuẩn bị làm nơi cư trú mới cho Đấng Hoá Công.
Khi mừng sinh nhật nhau, chúng ta thường
tặng nhau những bó hoa, những món quà, những chiếc bánh Gatô. Mừng ngày sinh nhật
của Mẹ hôm nay, Chúng ta hãy hái những hoa thiêng nhân đức mừng kính Mẹ để tỏ
lòng mến yêu Mẹ bằng những kinh nguyện chân thành kính dâng lên Mẹ.
Những đóa hoa thiêng ấy chính là những
việc hy sinh hãm mình của chúng ta. Những hoa thiêng ấy chắc chắn sẽ làm vui
lòng Mẹ. Nhất là chúng ta hãy tiếp tục làm những việc lành phúc đức
để dâng kính Mẹ như; lần hạt Mân Côi, đọc kinh Truyền tin, năng suy ngắm về mẫu
gương cuộc đời Mẹ và đem ra thực hành trong đời sống hàng ngày, để cuộc đời của
Mẹ, vốn đã trở nên một với cuộc đời của Đức Giêsu cũng được thể thể hiện trong
cuộc sống của mỗi người chúng ta.
Mừng lễ sinh nhật Mẹ Maria hôm nay, chúng ta hãy hiệp cùng
Giáo Hội ca ngợi, tung hô Mẹ. Với những lời chúc tốt lành nhất để mừng chúc tuổi
Đức Mẹ. Xin Đức Mẹ giúp chúng ta luôn biết noi gương Mẹ, biết đáp lời “xin
vâng” trong mọi hoàn cảnh của cuộc đời, để thánh ý Chúa được thực hiện trọn vẹn
trong cuộc sống của mỗi người chúng ta. Amen.
III
- GỢI Ý SỐNG VÀ CHIA SẺ
1. Ngày
sinh nhật của Mẹ, đem niềm cho toàn thể thế giới. Hoà chung niềm vui ấy, tôi đã
lấy hoa thiêng gì để dâng kính Mẹ?
2. Cuộc
đời Mẹ phải là khuôn mẫu cho cuộc đời tôi. Hàng ngày tôi có noi đòi bắt chước
gương nhân đức của Mẹ không ?
3.
Tôi cũng đã được
sinh ra trên trần thế, tôi phải làm gì để khỏi bị Chúa khiển trách như Giu đa: “thà
kẻ đó đừng sinh ra thì hơn” ?
* Cầu nguyện cho chị em đã được Chúa gọi về trong
tháng.
1 - Maria Nguyễn Thị Huệ,
giáo họ Đại Lợi, Giáo xứ Phúc Yên
2 - Maria Nguyễn Thị Thập, giáo họ Đại Lợi, Giáo xứ
Phúc Yên
3 - Anna Thân Thị Sót, giáo họ nhà xứ, Giáo xứ Thiết
Nham
*Lưu ý: Thứ bảy,
ngày 30/09/2023, theo lịch phân công, Giáo hạt Thái Nguyên sẽ tập trung tại TTTM Từ Phong lúc 16h30 để gặp gỡ, học hỏi, chia sẻ,
17h30 cơm chiều. 18h30: dâng hoa kính Đức Mẹ. 19h0giờ030: Thánh lễ.
Lm. Phêrô Mai Viết Thắng
Đặc trách Hội Mân Côi
Giáo Phận Bắc Ninh.
HỘI
TRƯỞNG GIA ĐÌNH GPBN – Tháng 9/2023
I- LỜI CHÚA: Lc
4,38-44
II- SUY NIỆM:
Bài
Tin Mừng thánh Luca kể lại cho chúng ta một ngày làm việc của Chúa. Theo nhịp sống
ấy, Đức Giêsu hiện lên là một Đấng chữa lành đầy uy quyền. Sau khi giảng dạy ở
hội đường Caphácnaum, chính Người đã dùng những lời lẽ đầy uy quyền mà trục xuất
ma quỷ khỏi một người đàn ông (Lc 4, 31-37). Khi ra khỏi hội đường, Người đến
nhà mẹ vợ ông Simon Phêrô và thấy bà đang bị sốt nặng. Đức Giêsu đã cúi xuống
và đến gần bà, rồi ra lệnh cho cơn sốt biến khỏi người phụ nữ ấy. Trong căn
phòng nhỏ bé của nhà ông Simon, Đức Giêsu không chỉ đứng đó và dùng một lời để
ra lệnh cho cơn sốt như Người đã xua trừ ma quỷ, nhưng Người đã cúi xuống và lại
gần người bệnh. Có lẽ chỉ bằng một lời, Đức Giêsu cũng có thể chữa lành cho người
ấy, nhưng Người đã khiêm nhường cúi xuống với con người, lại gần hơn với những
đau khổ của người khổ đau.
Chiều
đến, Đức Giêsu còn chữa lành hết những ai đau yếu với đủ thứ bệnh hoạn được đưa
đến với Người. Cũng vậy, Người không tập trung tất cả mọi người lại, rồi lớn tiếng
ra lệnh cho các bệnh tật biến mất, nhưng Người đã đặt tay trên từng bệnh nhân
và chữa họ. Một lần nữa, Đức Giêsu muốn chạm đến và cảm nhận nỗi đau của từng
người một. Người không lạm dụng một chút nào về quyền năng hay ra oai với uy lực
của mình, nhưng Người không chỉ muốn giải thoát họ khỏi những nỗi đau đớn về thể
xác mà còn thấu hiểu những đớn đau ấy của từng người.
Giờ
đây, Đức Giêsu cũng đang rất muốn chữa lành những nỗi khổ đau của ta. Người sẽ
đến và đụng chạm tới từng người một, và chữa lành những vết thương ấy cho từng
người chúng ta. Nhờ đó, ta có thể cảm nhận được phần nào tình yêu thương và
lòng thương xót của Người dành cho mỗi người trong cộng đoàn chúng ta. Hơn nữa,
chính khi cảm nhận được sự chữa lành, ta cũng được mời gọi trở thành những người
chữa lành vết thương cho người khác theo lối hành xử của Thầy Giêsu. Với thái độ
khiêm nhường, Người muốn ta lưu tâm đến những con người ấy, cúi xuống, chạm đến
họ, lắng nghe họ, cảm thông với họ, thậm chí còn có thể chữa lành những nỗi đau
của họ về tinh thần cũng như vật chất.
Quyền
năng chữa lành ấy tới từ đâu? Đức Giêsu đã ra nơi hoang vắng. Người đã làm gì? Ắt
hẳn, Người đến để gặp Cha trên trời và kín múc nguồn sức mạnh ở nơi ấy. Đức
Giêsu vẫn luôn giữ mối liên kết với Cha của Người trong bất cứ hoàn cảnh nào,
nhất là nhận lãnh quyền uy vô tận của Chúa Cha. Và Người cũng mời gọi mỗi người
chúng ta cũng hãy kín múc nguồn sức mạnh ấy nơi Thiên Chúa là Cha của mọi người,
của mỗi người, và giữ mối liên hệ khăng khít với Ngài.
Lạy
Chúa Giêsu, giữa những bộn bề tất bật của cuộc sống, giữa những lo toan của cuộc
đời, xin giúp mỗi trưởng gia chúng con biết chạy đến với Chúa là nguồn an ủi và
chữa lành hết thảy chúng con. Nhờ đó, các gia trưởng cũng biết mang tình yêu của
Người đến cho những người xung quanh, nhất là những người khô khan, những người
đang đau khổ, khó khăn, thiếu thốn phần hồn phần xác.
*
Gợi ý suy niệm và chia sẻ:
-
Tuy bận rộn với việc mưu sinh cho gia đình và nhiều những trách nhiệm khác nữa,
tôi có học từ Chúa Giêsu sẵn sàng đáp ứng khi người khác cần đến tôi không?
-
Điểm nào nơi thân xác, trong cuộc sống của tôi và gia đình cần đến sự đụng chạm
chữa lành của Đức Giêsu?
III- CẦU NGUYỆN CHO CÁC THÀNH VIÊN MỚI QUA
ĐỜI:
1-
Đaminh Hoành Văn Hào - Họ nhà xứ Tiên Lục
2-
Antôn Nguyễn Thế Mạnh - Họ Trại Kê, xứ An Tràng
3-
Tôma Nguyễn Văn Kê - Họ nhà xứ Thường Lệ
4-
Giuse Trịnh Văn Cường - Họ nhà xứ Yên Lãng
5- Phêrô Nguyễn Minh Đức - Họ Thư Xá, xứ Dân Trù
6-
Tôma Nguyễn văn Đức - Họ Đại Lợi, xứ Phúc Yên
7-
Tôma Nguyễn văn Khoát - Họ Đại Lợi, xứ Phúc Yên
8-
Tôma Nguyễn văn Nhung - Họ Đại Lợi, xứ Phúc Yên
IV- HỌC TẬP:
KINH THÁNH: SÁCH GHI LỜI CHÚA
"Tất cả những gì viết trong Sách Thánh đều do
Thiên Chúa linh hứng và có ích cho việc giảng dạy" (2 Tm 3,16). "Không
biết Kinh Thánh là không biết Chúa Kitô" (Thánh Giêrônimô).
ĐỨC KITÔ, LỜI DUY NHẤT CỦA THIÊN CHÚA
Thiên Chúa nhân lành và khôn ngoan đã muốn ngỏ lời với nhân loại, để mời gọi và đón nhận họ hiệp nhất với Ngài (MK 2). Nhưng để con người hiểu biết, đón nhận và đáp trả lời mời gọi của Ngài, Thiên Chúa đã ngỏ lời với họ bằng chính ngôn ngữ của nhân loại cũng như sau này Lời của Chúa Cha hằng hữu đến với con người bằng cách trở nên giống như loài người, mang vào mình nỗi yếu đuối của xác thịt nhân loại (MK 13). Kinh Thánh chứa đựng lời ngỏ của Thiên Chúa, trải dài trong suốt chiều dài lịch sử một dân tộc và được viết dưới nhiều hình thức khác nhau do nhiều tác giả nhân loại. Tuy nhiên, xuyên qua mọi lời được viết trong Kinh Thánh, Thiên Chúa chỉ nói một Lời duy nhất, Chúa Kitô chính là LỜI DUY NHẤT của Thiên Chúa. Lời "Lúc khởi đầu đã có Ngôi Lời, Ngôi Lời vẫn hướng về Thiên Chúa, và Ngôi Lời là Thiên Chúa. Lúc khởi đầu Người vẫn hướng về Thiên Chúa" (Ga 1,1-2). Lời "đã trở nên người phàm và cư ngụ giữa chúng ta" (Ga 1,14), đến nỗi "ai thấy Ngài là thấy Chúa Cha" (Ga 14,9). Thánh Âu-tinh đã diễn tả chân lý đó cách tuyệt vời "anh em hãy nhớ rằng cũng một Lời đó của Thiên Chúa được trải ra trong toàn bộ Kinh Thánh, cũng một Lời đó vang dội trên môi miệng tất cả các văn sĩ Kinh Thánh, vì từ khởi thủy Lời là Thiên Chúa và ở bên cạnh Thiên Chúa". Chính vì thế, Hội Thánh "luôn luôn tôn kính Kinh Thánh như chính thân thể Chúa, nhứt là trong Phụng Vụ thánh. Hội Thánh không ngừng lấy Bánh ban sự sống từ bàn tiệc Lời Chúa cũng như từ bàn tiệc Mình Chúa Kitô để ban phát cho các tín hữu" (MK 21).
Lm. Đặc trách HTGĐGPBN
Fx. Nguyễn Văn Huân
Chủ Nhật, 27 tháng 8, 2023
Thứ Hai, 31 tháng 7, 2023
HOA MÂN CÔI
Tháng 08 / 2023
*******
Ý nguyện: Trong
tháng này, chị em hãy cầu nguyện cho Đại Hội Giới Trẻ Thế giới. Xin cho các bạn
trẻ trên thế giới biết hăng hái lên đường, đem Tin mừng Cứu độ của Chúa Kitô
cho tha nhân bằng chính gương sáng, đời sống chứng tá của mình.
I
- LỜI CHÚA : Xin
đọc Tin Mừng Lc 1,39-56
II.
GỢI Ý SUY NIỆM:
Trong tháng này, chúng ta suy niệm về việc Đức Maria hồn xác
lên Trời. Đây là một trong bốn đặc ân đặc biệt mà Thiên Chúa đã ân thưởng cho
Mẹ được lên trời cả hồn lẫn xác, sau cuộc đời đầy đau thương gian khổ nơi dương
thế.
Mẹ về trời cũng là niềm hy vọng cho mỗi người chúng ta là
con cái của Mẹ đang còn ở trần gian, những người con đang muốn theo gương Mẹ,
cố gắng sống đẹp lòng Chúa để mai sau được cùng Mẹ chung hưởng vinh quang thiên
quốc.
Bài Tin Mừng trên đây kể lại cuộc thăm
viếng bà Ê-li-sa-beth và bài ca Mag-ni-fi-cat của Đức Maria. Trong bài ca này,
Đức Maria đã ca lên rằng: “Đấng Toàn Năng
đã làm cho tôi biết bao nhiêu điều cao cả”. Một trong những điều cao cả ấy,
chính là việc Chúa cho Mẹ lên trời cả hồn lẫn xác. Sau việc Chúa Giêsu lên trời
của thì Mẹ là thụ tạo đầu tiên đã được lên trời cả hồn lẫn xác.
Qua biến cố này, Mẹ đã tiên báo hai mầu nhiệm lớn trong kinh
Tin kính. Đó là mầu nhiệm xác loài người ngày sau sống lại và mầu nhiệm các
thánh cùng thông công. Mặc dù Mẹ đã về trời nhưng Mẹ vẫn giúp đỡ con cái Mẹ còn
phải ở lại trần gian và mong muốn đoàn con mai sau cũng được về trời với Mẹ.
Trong lời kinh Mag-ni-fi-cat, Mẹ đã ca
lên rằng: “Từ nay hết mọi đời, sẽ khen
tôi diễm phúc”. Lời ca này làm cho ta liên tưởng tới biến cố truyền tin.
Chính trong biến cố ấy, thiên thần Gab-ri-el cũng đã nói: “Bà có phúc hơn mọi người phụ nữ”.
Như thế, Đức Maria là người diễm phúc hơn mọi người phụ nữ
trên thế gian này. Bởi vì Mẹ đã được Thiên Chúa tuyển chọn làm mẹ Đấng Cứu Thế
và đã được trực tiếp cộng tác với Thiên Chúa trong chương trình cứu độ nhân
loại của Ngài.
Thực ra, mầu nhiệm Đức Maria hồn xác lên trời là kết quả của
cả một quá trình lâu dài. Vì trong lịch sử cứu độ nhân loại của Thiên Chúa, Đức
Mẹ cũng có một chỗ đứng hết sức quan trọng. Cho nên, Thiên Chúa đã chuẩn bị
ngay từ thuở ban đầu qua hình ảnh người nữ đạp dập đầu con rắn, cũng như hình
ảnh một trinh nữ sẽ thụ thai và sinh hạ một người con trai mà ngôn sứ Isaia đã
mô tả. Người phụ nữ ấy chính là hình ảnh
tiên báo về Đức Maria mà Thiên Chúa đã chọn làm Mẹ, để cho Con của Ngài nhập
thể làm người, hầu cứu độ nhân loại.
Hơn nữa, trong nhiều đoạn trong Kinh Thánh khác cũng đã
tuyên xưng Đức Maria được ca khen là người diễm phúc như: Trong biến cố truyền
tin của sứ thần Gabriel hay lời khen của một phụ nữ: “Phúc thay người mẹ đã cưu mang Thầy và cho Thầy bú mớm”. Hay lời
khen của chính Chúa Giêsu đã khen ngợi Đức Mẹ khi Ngài giảng dạy đám đông dân
chúng: “Phúc thay kẻ lắng nghe và tuân
giữ lời Thiên Chúa” và lời chào của bà Ê-li-sa-beth: “Em được chúc phúc hơn mọi người phụ nữ”, và diễm phúc cuối cùng
của cuộc đời Mẹ ở trần gian, đó chính là Mẹ được Chúa ban thưởng cả hồn lẫn xác
lên trời.
Khi suy niệm mầu nhiệm Đức Maria hồn xác lên trời, Giáo hội
muốn nhắc nhở mỗi người chúng ta chiêm ngắm gương sáng, đời sống thánh thiện và
các nhân đức tuyệt vời của Đức Mẹ, để chúng ta luôn biết noi gương bắt chước,
để mỗi ngày chúng ta được trở nên giống Mẹ của chúng ta và cũng là để hy vọng
mai sau chúng ta cũng được về trời với Mẹ.
Việc Mẹ lên trời vừa là niềm hãnh diện, vừa là niềm hy vọng
cho mỗi người chúng ta. Chúng ta hãnh diện, vì chúng ta có một người Mẹ được
Thiên Chúa ân thưởng cả hồn lẫn xác trên thiên quốc. Chúng ta hy vọng, vì từ
nay chúng ta có một người Mẹ hằng ngự bên tòa Chúa để chuyển cầu cho chúng ta.
Ngày xưa trong tiệc cưới Ca-na, mẹ đã cảm thông với nhà đám
trong tình cảnh thiếu rượu. Mẹ hiểu những bất trắc có thể xảy ra, nên Mẹ đã đến
nài xin Chúa can thiệp qua phép lạ biến nước lã thành rượu ngon, cứu cho gia
chủ thoát khỏi cảnh bế tắc, khỏi xấu hổ trước thực khách. Ngày hôm nay, chúng
ta cũng hãy chạy đến xin Mẹ cứu chữa chúng ta thoát khỏi mọi cảnh huống bế tắc
mà ta gặp thấy trong chính cuộc đời chúng ta.
Khi hiện ra ở nhiều
nơi trên thế giới; như tại Fatima, Lộ Đức, La Vang…. rất nhiều người đã được Mẹ
nhận lời cầu nguyện và đã được Chúa thi ân giáng phúc qua tay Mẹ.
Tuy nhiên, mỗi lần hiện ra trên thế giới, Mẹ đều nhắn nhủ
con cái của Mẹ phải ăn năn sám hối, lập công đền tội, siêng năng lần chuỗi Mân
Côi và sùng kính Trái Tim Mẹ, để làm nguôi cơn thịnh nộ của Thiên Chúa giáng
phạt trần gian. Ước gì sứ điệp ấy luôn được con cái của Mẹ lắng nghe và đem ra
thực hành trong đời sống hàng ngày, để con cái Mẹ không phải chịu sự trừng phạt
công thẳng của Thiên Chúa.
Biến cố Đức Mẹ hồn xác lên trời cũng là
một sứ điệp nhắn nhủ con cái Mẹ rằng; mỗi người chúng ta mai sau muốn được lên
trời với Mẹ, thì ngay hôm nay hãy cố gắng sống đẹp lòng Chúa, luôn lắng nghe và
tuân giữ lời Chúa, luôn noi gương đức tin và đức ái của Mẹ.
Không phải ai trong chúng ta cũng có tài hội hoạ, thi ca hay
sáng tác âm nhạc… để ca tụng Mẹ. Nhưng việc bắt chước các gương nhân đức và đời
sống thánh thiện của Đức Mẹ thì mọi người chúng ta đều có khả năng và đều có
thể làm được.
Ước gì mỗi người
chúng ta hãy cố gắng noi gương, bắt chước các nhân đức của Đức Mẹ, luôn biết
lắng nghe lời Chúa và đem ra thực hành, để mỗi ngày một trở nên thánh thiện và
để mai sau chúng ta cũng được về trời với Mẹ hưởng vinh quang thiên quốc, nơi
Mẹ đang chờ đợi chúng ta. Amen.
III - GỢI Ý SỐNG VÀ CHIA SẺ
1.
Đã bao giờ tôi thực sự cầu xin
ơn chết lành như tôi đã ngắm trong mầu nhiệm Mân Côi thứ 4 mùa mừng chưa ?
2.
Tôi có ý thức rằng: Nơi ở vĩnh
viễn của tôi là thiên đàng và là nơi mà Mẹ Maria đang chờ đợi tôi không ?
3.
Nếu ý thức như vậy, tôi có cố
gắng nỗ lực phấn đấu mỗi ngày, để mai sau được lên thiên đàng không ?
* Cầu nguyện cho chị em đã được
Chúa gọi về trong tháng.
1 – Maria Lương Thị Thanh,
giáo họ Nhà xứ, Giáo xứ Tân Cương
*Lưu ý: Thứ bảy, ngày 02/09/2023, theo lịch phân công, Giáo
hạt Nội Bài sẽ tập trung tại TTTM Từ
Phong lúc 16h30 để gặp gỡ, học hỏi, chia sẻ,
17h30 cơm chiều. 18h30:
dâng hoa kính Đức Mẹ. 19h0giờ030: Thánh lễ.
Đặc trách Hội Mân Côi
Giáo Phận Bắc Ninh.
I- LỜI CHÚA: Mt
13,44-46
II- SUY NIỆM:
Đoạn Tin Mừng hôm
nay, Chúa Giêsu đang mời gọi mỗi gọi chúng ta cùng
chiêm ngắm kho tàng vĩnh cửu trong đời sống mỗi người. Trong hai dụ ngôn này, cả
hai người đều cảm thấy vô cùng vui mừng hạnh phúc bởi thứ quý giá mà họ đã vô
tình hay hữu ý tìm ra. Cả người mua và người bán đều bắt đầu “tìm kiếm” một trân
giá trị nào đó. Đó có thể là kho tàng chôn giấu trong ruộng, hay cũng có thể là
viên ngọc quý. Khi đã tìm được hay tìm ra, cả hai đều “trở về” và đã bán tất cả
những gì mình có, bán mọi của cải để mua thửa ruộng ấy hay mua viên ngọc ấy. Dù
chỉ với vài câu từ, một cuộc hành trình dài chinh phục những kho tàng quý giá
được diễn ra thật thú vị. Nếu là chúng ta, có lẽ ai cũng đều sẽ làm như thế vì
một kho tàng chôn giấu hay vì một viên ngọc quý. Thế nhưng, đâu mới là kho tàng
thật, đâu mới là viên ngọc quý thực sự?
Trong cuộc sống hiện tại, con người ta dễ
dàng kiếm tìm những kho tàng quý giá theo trào lưu của xã hội. Kho tàng ấy nằm ở
mọi khía cạnh của cuộc sống: tiền bạc, quyền lực, danh dự, khoái lạc, cờ bạc,… Ở
một khía cạnh nào đó, chúng cũng rất quý giá! Chúng cũng dễ kiếm tìm đó! Con
người ta sẽ rất vui mừng, hạnh phúc vì có được chúng, họ cũng trở về và đôi khi
cũng “dành tất cả những gì mình có”, hay “tán gia bại sản” để có được chúng
trong tay. Họ cũng hạnh phúc khi tìm thấy chúng, họ cũng đánh đổi mọi thứ để có
được chúng. Chúng cũng quý giá thật nhưng không quý lâu dài cũng không có giá
trị vĩnh cửu.
Kho tàng quý giá ở đây mà Chúa Giêsu muốn chúng
ta chiêm ngắm chính là Nước Trời, một thứ xa xôi và vô hình. Thật thế, Nước Trời
chính là quê hương thứ hai của chúng ta, và ai cũng có thể biết được điều ấy.
Nhưng dường như nó chỉ dừng lại ở câu từ, những ý niệm, hay những lời kêu gọi,
những bài giảng hùng hồn mà lại rất xa xôi, vô định nếu như không có ai đó chỉ
đường dẫn lối trong cuộc sống. Thật khó để có thể kiếm tìm thứ kho tàng, viên
ngọc quý vô hình ấy. Sâu xa hơn, viên ngọc quý, hay kho tàng ấy chính là Đức
Giêsu. Chính Người là Nước Trời, là con đường dẫn chúng ta đến với Nước Trời. Giống
như hai người trong bài Tin Mừng, theo cách thức nào đó, ta vô tình tìm kiếm được
thứ quý giá ấy ngang qua những bài giảng, lần tĩnh tầm, cuộc trò chuyện, lần gặp
gỡ, hay trong một Thánh Lễ, một giờ chầu, một buổi cầu nguyện… Vô vàn cách thức
tìm kiếm mà chính Đức Giêsu đã và đang mở lối cho ta. Người luôn rộng mở mọi lối
để ta có thể kiếm tìm thứ kho tàng quý giá ấy. Mọi sự còn lại phụ thuộc ở nơi
ta mà thôi.
Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã dọn sẵn cho chúng
con những con đường để kiếm tìm Nước Trời, tìm kiếm chính Chúa. Thế nhưng, mọi
thứ đâu có dễ dàng với mỗi trưởng gia chúng con giữa một xã hội vật chất chất
hưởng thụ này. Xin Chúa ban ơn để mỗi trưởng gia đình có thêm niềm tin, để chân
nhận giá trị quý giá của Nước Trời và can đảm ra đi kiếm tìm, cũng như dám hy
sinh để có được cuộc sống mai sau. Amen.
* Gợi ý suy niệm hoặc chia sẻ:
- Hãy liệt kê những gì bạn nghĩ là kho
tàng và bạn đang tìm kiếm? Liệu đó có phải thực sự kho báu cho cuộc đời bạn?
- Việc thuộc về Thiên Chúa có tầm quan trọng
như thế nào và điều đó được thể hiện ra sao trong những chọn lựa hằng ngày của
bạn?
III- CẦU NGUYỆN CHO CÁC THÀNH VIÊN MỚI QUA
ĐỜI:
1- Giuse Nguyễn Văn Hận - Họ nhà xứ Tử
Nê
2- Tômasô Nguyễn Văn Phi - Họ Bến Cốc, hạt Nội
Bài
3- Vicentê Nguyễn Văn Nhàn - Họ Bến Cốc, hạt Nội
Bài
4- Phêrô Nguyễn Văn Nghiệp - Họ nhà xứ Trung
Xuân
5- Vicentê Nguyễn Văn Xạ - Họ nhà xứ Lập Trí
6-
Giuse Nguyễn Văn Luân - Họ nhà xứ Đại Từ
7-
Giuse
Hoàng Văn Mạnh - Họ nhà xứ Yên Lãng
8-
Vicentê Đỗ Xuân Hồ - Họ Mai Thượng, xứ Ngọ Xá
9-
Giuse Nguyễn Gia Hướng - Họ nhà xứ Hữu Bằng
10-
Giuse Lưu văn Thành - Họ nhà xứ Vinh Tiến
IV-
HỌC TẬP:
CÁCH THỨC LƯU TRUYỀN MẶC
KHẢI (tiếp theo)
"Lời ngôn sứ không
bao giờ lại do ý muốn người phàm, nhưng chính nhờ Thánh Thần thúc đẩy mà có
những người đã nói theo lệnh của Thiên Chúa"(2 Pr 1,21).
H.
Mặc khải được lưu truyền thế nào?
T. Mặc khải được lưu truyền qua Thánh Kinh và
Thánh Truyền.
H.
Thánh Kinh là gì?
T. Thánh Kinh là sách ghi chép mặc khải của
Thiên Chúa dưới sự linh hứng của Chúa Thánh Thần.
H.
Thánh Truyền là gì?
T. Thánh Truyền là mặc khải của Thiên Chúa mà Chúa
Giêsu đã trao phó cho các Tông đồ và các Đấng kế vị để các Ngài gìn giữ, trình
bày và rao giảng cách trung thành.
H.
Huấn Quyền là gì?
T. Huấn quyền là quyền của Hội Thánh được Chúa
Kitô trao phó để giải thích và áp dụng Lời Chúa.
H.
Các tín hữu có dự phần vào việc lưu truyền mặc khải không?
T. Tất cả các tín hữu đều dự phần vào việc lưu
truyền mặc khải vì họ đã nhận được ơn Chúa Thánh Thần dạy dỗ và hướng dẫn.
Lm. Đặc trách HTGĐ GPBN
Fx. Nguyễn Văn Huân


